
Ở lại hay ra đi là quyết định của anh chị.
Nhưng đừng quyết khi chưa biết mình đang đứng ở đâu.
Hiểu đúng để không đưa ra quyết định sai trong lúc cảm xúc đang ở đỉnh điểm.
Tối T7 05/09 · 20h00–22h00 · trên Zoom · được tắt camera, được để tên viết tắt · 299.000đThạc sĩ Tâm lý · Chuyên gia khai vấn quốc tế Liên đoàn ICF · hơn 10 năm tham vấn và đào tạo
Ý nghĩ đó hợp lý. Bây giờ trên mạng thứ gì cũng có, và chuyển tiền cho một lớp học không nhìn thấy mặt ai là chuyện đáng ngại. Tôi không định tranh cãi với nỗi lo đó. Tôi nói trước mọi thứ, để anh chị tự quyết.
Người dạy là tôi, Nguyễn Tú Oanh, mở camera từ phút đầu tới phút cuối. Không phải video quay sẵn phát lại. Không có trợ giảng nói thay.
Hệ thống gửi ngay về email của anh chị một thư có đường dẫn Zoom và mật khẩu phòng học. Nếu sau mười lăm phút chưa thấy thư, nhắn số 0935 089 268, sẽ được gửi lại.
Dự đủ buổi mà thấy mình không nhận được gì, nhắn lại trong 24 giờ, hoàn đủ 299.000đ, không hỏi lý do.
Có, và tôi nói trước để tối hôm đó không ai bị bất ngờ. Khoảng năm phút ở phút 105, tôi giới thiệu một buổi riêng một kèm một cho ai cần đi sâu vào trường hợp của mình, giá một triệu, và người dự buổi này được trừ 299.000đ đã đóng vào đó. Ai không quan tâm thì bỏ qua, không ai bị nhắn riêng để mời thêm.
Được tắt camera, được để tên viết tắt. Không ai bị gọi lên kể chuyện riêng trước cả phòng. Câu hỏi gửi qua ô chat riêng, thư ký đọc hộ, không đọc tên người gửi.
Cách rẻ nhất để biết một người có thật hay không là đi xem họ đã nói gì suốt nhiều năm qua. Kênh YouTube của tôi có 623 video, xem miễn phí. Trang cảm nhận có 33 người thật, có tên và có mặt. Anh chị cứ xem cho kỹ. Nếu thấy không hợp, đừng đăng ký. Chỗ này không đóng cổng gấp để ép ai cả.
Xem 33 cảm nhận học viên →“Ba giờ sáng, chị đóng cửa nhà vệ sinh, ngồi xuống, mở điện thoại của chồng ra đọc. Đọc xong nhẹ được chừng mười phút. Tối hôm sau lại vào đúng chỗ đó.”
Sáng ra vẫn phải dậy nấu cơm, vẫn phải nhét hộp sữa vào cặp cho con, vẫn phải cười khi hàng xóm hỏi thăm. Cơn bão chỉ nổi sau mười một giờ đêm, một mình, trong thứ ánh sáng hắt lên từ cái màn hình úp xuống mặt bàn.
Và điều làm người ta kiệt sức nhất, hoá ra không phải chuyện đã xảy ra một lần. Là việc nó được đem ra xử đi xử lại mỗi đêm, mà không có ai để hỏi cho ra lẽ.
Ai hỏi cũng khuyên, mà mỗi người khuyên một kiểu. Người bảo tha thứ vì con. Người bảo bỏ đi cho rảnh. Không ai hỏi chuyện của nhà mình thuộc loại nào.
Đọc xong thì nhẹ được một lúc. Rồi tối hôm sau lại mở ra. Biết là không nên, vẫn làm.
Câu này đến vào lúc yên tĩnh nhất trong ngày, và nó không cần ai nói ra hộ. Người ta tự tuyên án chính mình.
Không dám nói với mẹ vì sợ mẹ lo. Không dám nói với bạn vì sợ ngày mai cả xóm biết. Cơn bão lớn nhất đời mà phải chống một mình, lại còn phải giấu.
Còn nếu anh chị không ở vị trí đó, mà ở một trong ba vị trí còn lại, thì tôi cũng biết đêm của anh chị trông như thế nào.
Mệt không phải vì phải đi lại nhiều. Mệt vì phải nhớ mình đã nói gì với ai. Đã từng tự hứa dừng, rồi lại không dừng, và mỗi lần như thế lại bớt tin vào chính mình một ít. Điều khó nói nhất là không dám tìm ai để hỏi, vì hỏi ai thì cũng bị mắng trước khi được nghe.
Cái đau ở đây có một tầng mà ba vị trí kia không có: đau mà không được phép than. Ngày lễ ngồi một mình, nhìn màn hình điện thoại đứng yên, và biết rằng nếu kể ra thì thứ nhận lại sẽ là một bài giảng đạo đức chứ không phải một câu hỏi thăm.
Chưa có gì xảy ra cả. Chỉ là ở nhà thì im lặng, còn ra ngoài gặp một người thì thấy mình sống lại. Và bắt đầu sợ chính mình.
Một người giữ cho căn nhà ấy đứng được ngần ấy năm thì không đáng phải ngồi dưới sàn nhà vệ sinh lúc ba giờ sáng để biết sự thật về đời mình.
Trong nghề, hai người phụ nữ cùng phát hiện chồng có người khác, cùng đau như nhau, mà một người vài tháng sau đi làm lại được, còn một người ba năm sau vẫn chưa gỡ ra. Khác biệt không nằm ở ai nhẫn giỏi hơn, ai khéo hơn, ai xinh hơn.
Khác biệt nằm ở chỗ: hai chuyện đó không cùng một loại. Và hai người ấy đang đi bằng cùng một tấm bản đồ.
Không ai lấy chồng để về sau đi tìm bằng chứng.
Điều người ta mong không lớn. Một mái nhà mà tối về còn thở được. Một người bên cạnh mà mình không phải đoán. Và một điều nữa, ít ai nói ra: muốn biết sự thật về cuộc hôn nhân của mình, mà không phải trả giá bằng chính mình.
Tôi tạm gọi hai người phụ nữ trong câu chuyện này là chị An và chị Thu.
Cả hai cùng phát hiện chồng có người khác, cách nhau vài tháng. Tuần đầu, hai câu chuyện giống nhau đến mức không ai phân biệt nổi. Cả hai người chồng đều khóc, đều xoá số, đều đưa điện thoại ra bảo em xem đi. Cả hai người vợ đều nghĩ chắc là qua rồi.
Có một điều tôi ngại nói vì nghe ngược đời: người hối lỗi dữ dội nhất ở tuần đầu lại là người tôi ít yên tâm nhất. Tuần đầu nào cũng đẹp.
Đến khoảng tuần thứ năm, hai đường tách ra.
Chuyện của chị An là một chuyện đã âm ỉ nhiều năm, người chồng gần như đã sống một cuộc đời thứ hai song song. Chuyện của chị Thu thì khác hẳn: nó ngắn, nó ồn, nó gần như muốn bị bắt quả tang.
Nhưng cả hai chị đều làm đúng một việc giống nhau. Cả hai đều lên mạng đọc, đều hỏi bạn bè, đều nhận về cùng một loại lời khuyên. Tha thứ đi vì con. Hoặc bỏ đi cho rảnh. Hoặc đàn ông ai chẳng thế.
Thủ phạm ở đây không phải người thứ ba. Người thứ ba không phá cửa mà vào. Thủ phạm là một thứ không có mặt mũi, không có tên trong danh bạ: tấm bản đồ của người khác.
Một tấm bản đồ vẽ cho vùng đất khác, mà người ta cầm đi tìm đường về nhà mình. Nó không hại ai một cách cố ý. Nó chỉ làm đúng một việc: chỉ cho người ta một con đường trông rất hợp lý, đi rất tự tin, và dẫn tới một chỗ không phải nhà.
Trong một khảo sát người đã ly hôn được Gottman dẫn lại, khoảng 80% nói hôn nhân tan vì dần mất cảm giác gần gũi và được trân trọng. Chỉ 20 đến 27% nhắc tới chuyện có người khác. Cái chữ ai cũng dùng, hoá ra chỉ trỏ vào phần dễ nhìn nhất của một chuyện lớn hơn nhiều.
Hơn 10 năm tham vấn và đào tạo, tôi thuộc cả cách người ta hạ giọng trước khi hỏi câu đó. Có người đẩy điện thoại qua bàn cho tôi xem một tấm ảnh chụp màn hình, tay run tới mức phải đặt máy xuống mặt bàn mới giữ yên được, rồi hỏi: có phải tại con kia không cô.
Và tôi luôn phải trả lời rằng: trước khi mình trả lời được câu đó, mình phải biết chuyện này là chuyện gì đã.
Cái người ta thiếu không phải là can đảm. Người ta thừa can đảm, họ đã chịu đựng suốt nhiều tháng liền rồi. Cái họ thiếu là một tấm bản đồ vẽ đúng vùng đất họ đang đứng.
Câu hỏi đầu tiên người ta mang tới cho tôi hầu như luôn là một trong ba câu này:
Ba câu đó đều là câu hỏi thật, đều đau thật, và đều xứng đáng được trả lời.
Nhưng không câu nào trong ba câu đó trả lời được, nếu chưa biết chuyện đang xảy ra là chuyện gì.
Giống như hỏi “tôi nên rẽ trái hay rẽ phải” khi chưa biết mình đang đứng ở ngã tư nào.
Chữ “ngoại tình” là một cái nhãn dán bên ngoài. Bên dưới nó là ít nhất bảy thứ khác nhau, và mỗi thứ đòi một cách xử lý khác nhau.
Nếu chỉ xử lý phần nổi là chuyện ngoại tình, phần đã làm cho nó xảy ra vẫn còn nguyên ở đó.
Đây là chỗ tôi thấy nhiều người mất nhiều năm nhất. Họ dồn toàn bộ sức lực vào việc chấm dứt mối quan hệ ngoài luồng, và họ làm được. Rồi hai năm sau, hoặc chuyện cũ quay lại dưới một cái tên khác, hoặc hai người ở cùng nhà mà không còn gì để nói. Vì thứ đứt gãy nằm ở tầng dưới, mà cả hai đều bận sửa tầng trên.
Một buổi để dừng lại, nhìn toàn cảnh, và biết bước tiếp theo của riêng mình là bước nào
Đây không phải một buổi học về cách giữ chồng. Cũng không phải một buổi để nghe an ủi rồi sáng hôm sau mọi thứ vẫn nguyên như cũ.
Đây là hai tiếng để làm đúng một việc: mở toàn bộ bản đồ của chuyện này ra, và tìm chỗ mình đang đứng trên đó.
Vì khi đã biết mình đang đứng ở đâu, những câu hỏi hôm qua còn làm mình mất ngủ sẽ tự đổi hình dạng. Không phải vì chúng biến mất, mà vì lần đầu tiên chúng có thể được trả lời.
Buổi này thuộc dòng GIẢI MÃ, cùng họ với khoá Giải Mã Hôn Nhân. Đó là cách tôi làm việc: không đưa mẹo, mà đưa hệ thống để tự đọc tình huống của mình.
Trong nghề, khi ngồi trước một trường hợp mới, tôi không hỏi ngay “chị định làm gì”. Tôi đi tìm bốn toạ độ. Và khi đủ bốn toạ độ, việc cần làm thường tự hiện ra. Hai tiếng tối thứ Bảy là hai tiếng đi qua bốn toạ độ đó.
Chuyện đang xảy ra thuộc kiểu nào?
Trong tài liệu chuyên môn, chuyện mà tiếng Việt gọi gọn bằng hai chữ “ngoại tình” được mô tả thành nhiều kiểu khác nhau, mỗi kiểu mang một thông điệp khác nhau về chính cuộc hôn nhân đó.
Có kiểu xảy ra ở những cặp không bao giờ cãi nhau, ngoài mặt rất êm, mọi thứ chất đống mà không ai nói. Có kiểu ngược hẳn, ở những cặp cãi nhau liên miên, và cả hai đều đang dùng sự ồn ào để khỏi phải đến gần nhau. Có kiểu kéo dài nhiều năm, bắt đầu từ một tình bạn, ở một người cả đời sống vì bổn phận. Và có kiểu mà quyết định rời đi thật ra đã có từ trước khi người thứ ba xuất hiện.
Nhận ra mình đang ở kiểu nào không phải để dán nhãn cho ai. Nó để trả lời một câu rất thực tế: việc tôi định làm tối nay có phù hợp với loại chuyện này không.
Tôi là ai trong chuyện này?
Quanh một chuyện có bốn vị trí. Mỗi vị trí nhìn thấy một phần, và mù một phần.
Biết mình mù ở đâu là một nửa của việc nhìn rõ.
Và đây là lý do buổi này mở cho cả bốn vị trí ngồi cùng nhau. Không phải để đối chất, không phải để hoà giải với ai. Mà vì hiểu được vị trí kia đang nhìn thấy gì là cách nhanh nhất để lấy lại quyền chủ động cho chính mình.
Việc đúng của hôm nay là việc gì, và việc gì phải hoãn?
Đây là toạ độ mà theo tôi bị bỏ qua nhiều nhất, và trả giá đắt nhất. Chuyện này đi qua ba giai đoạn, và việc đúng của mỗi giai đoạn khác hẳn nhau.
Làm đúng việc nhưng sai giai đoạn thì vẫn hỏng. Đây là chỗ mà những lời khuyên trên mạng gây hại nhiều nhất: chúng đưa việc của giai đoạn 3 cho một người đang ở giữa giai đoạn 1.
Trong buổi, tôi đưa cách tự xác định mình đang ở giai đoạn nào, và danh sách những quyết định nên hoãn cho tới khi qua được giai đoạn hiện tại.
Trong ca này, yếu tố nào đang nâng và yếu tố nào đang kéo xuống?
Đây là toạ độ duy nhất trong bốn toạ độ có nghiên cứu định lượng đứng sau, nên cũng là toạ độ tôi trình bày kỹ nhất, kèm cỡ mẫu và kèm cả hạn chế của từng nghiên cứu.
Một nghiên cứu theo dõi 5 năm sau trị liệu cho thấy nhóm giữ kín chuyện ngoại tình có tỉ lệ ly hôn khoảng 80%, còn nhóm đã nói ra và xử lý là khoảng 43%.
Và đây là phần bắt buộc phải nói kèm, phần mà hầu như không ai trích: nghiên cứu này chỉ có 19 cặp, riêng nhóm “giữ kín” chỉ có 5 cặp, nghĩa là con số 80% kia thật ra là 4 trên 5 cặp. Chính tác giả cảnh báo cỡ mẫu quá nhỏ để suy rộng.
Vậy nên cách nói trung thực nhất là: “Nói ra không bảo đảm cứu được. Nhưng không nói ra thì gần như bảo đảm mất.”
Trong buổi, tôi đi qua cả hai phía của bảng này: nhóm yếu tố có bằng chứng cho thấy đang nâng lên, và nhóm yếu tố cho thấy đang kéo xuống, mỗi yếu tố kèm nguồn và cỡ mẫu, để anh chị tự đối chiếu chứ không phải tin lời tôi.
Và một phần mà tôi cho là quan trọng nhất: ba niềm tin phổ biến mà dữ liệu không ủng hộ. Ba câu này được nói ra hằng ngày, kể cả bởi người trong nghề, và chúng làm hỏng việc.
Nhiều người tin rằng “đã dính chuyện này thì hôn nhân sẽ mãi mãi là hạng hai”. Theo nghiên cứu 5 năm nói trên, những cặp vượt qua được và còn ở lại không khác biệt so với những cặp chưa từng có chuyện gì, xét cả về mức hài lòng lẫn độ ổn định. Cỡ mẫu nhỏ, nên đọc như một chỉ dấu chứ không phải một lời bảo đảm. Nhưng ít nhất, nỗi sợ đó không có dữ liệu chống lưng.
Ba toạ độ đầu, anh chị xác định được ngay trong buổi. Tôi đưa bản đồ, đưa cách đọc, đưa bảng đối chiếu, và anh chị tự soi.
Toạ độ thứ tư thì khác. Nó cần một ca cụ thể, cần thời gian, cần hỏi qua hỏi lại. Trong hai tiếng có mấy chục người, tôi đưa được bảng yếu tố và cách đọc bảng, nhưng tôi không xác định được toạ độ thứ tư cho từng người.
Tôi nói trước điều này ngay ở trang bán, vì tôi không muốn ai bước vào buổi học với một kỳ vọng mà tôi biết mình không đáp ứng được.
Biết chuyện của mình gần với kiểu nào nhất trong các kiểu đã được mô tả, và vì sao mỗi kiểu lại đòi một cách đi khác nhau.
Trong bốn vị trí quanh chuyện này, vị trí đó cho mình thấy rõ điều gì, và đang che mất của mình điều gì.
Việc đúng của giai đoạn này là việc gì, và danh sách những quyết định nên hoãn lại cho tới khi qua được giai đoạn hiện tại.
Nhóm đang nâng lên và nhóm đang kéo xuống, kèm nguồn và cỡ mẫu của từng con số, để tự đối chiếu với hoàn cảnh của mình thay vì tin vào lời đồn.
Trong đó có ít nhất một niềm tin đang làm nhiều người tuyệt vọng một cách không cần thiết.
Mỗi lần trượt từ “tôi có phần trong việc chúng tôi xa nhau” sang “chính tôi đẩy anh ấy đi”. Hai câu đó nghe gần giống nhau mà cách nhau rất xa, và trượt từ câu trên xuống câu dưới là chuyện xảy ra hằng đêm.
Câu hỏi gửi qua ô chat riêng, thư ký đọc hộ, không đọc tên người gửi.
Hai tiếng ngồi cùng những người khác cũng đang giấu chuyện của mình. Không phải để kể. Chỉ để biết mình không phải người duy nhất.
không có cách làm người kia quay về · không có cách khiến người kia thay đổi · không có câu trả lời “anh ấy còn yêu chị không” · và không có ai quyết hộ anh chị chuyện ở hay đi.
Phần hỏi đáp có thể kéo dài thêm ngoài 120 phút nếu còn câu hỏi. Tôi không cắt ngang giữa chừng để chạy cho kịp giờ.

Thạc sĩ Tâm lý · Chuyên gia khai vấn quốc tế Liên đoàn ICF · hơn 10 năm tham vấn và đào tạo
Tôi làm nghề này đủ lâu để không còn ngạc nhiên trước bất kỳ câu chuyện nào, và cũng đủ lâu để thôi tin rằng có một lời khuyên dùng chung cho tất cả.
Phần lớn thời gian của tôi không dành cho việc giảng. Nó dành cho việc ngồi trước một người đang không biết mình nên làm gì tiếp theo, và cùng họ dựng lại bức tranh cho đến khi họ tự nhìn ra chỗ mình đang đứng.
Trên kênh của tôi có 623 video, xem miễn phí. Nhưng video có một giới hạn mà tôi không vượt qua được: nó nói với tất cả mọi người cùng một lúc, nên nó buộc phải nói phần chung. Còn thứ mà người đang ở trong chuyện này cần, lại là phần riêng.
Buổi này là lần đầu tôi mang cả bốn phần đó ra bày cạnh nhau trong cùng một buổi, và ngồi lại để trả lời câu hỏi của từng người.
Không có ai ngồi ngoài mà biết được một cuộc hôn nhân đáng giữ hay không đáng giữ. Việc của tôi là làm cho bức tranh đủ rõ để người trong cuộc tự nhìn thấy.
Buổi này không phải chỗ để lên án người ngoại tình, cũng không phải chỗ để bênh vực họ. Cả hai việc đó đều làm cho người nghe hiểu sai chuyện đang xảy ra.
Hiểu vì sao một người ngoại tình không có nghĩa chuyện đó đúng. Hành vi là lựa chọn của người thực hiện. Câu này tôi nói ở đầu buổi và nhắc lại ở cuối buổi.
Tôi nói thẳng điều này ra ngay từ trang bán, để không ai bỏ tiền vào một buổi mà họ tưởng là buổi thuyết phục người ta ở lại. Buổi này không phải như thế.
Đây là điều tôi sẽ nói nhiều lần trong hai tiếng đó, và có thể là thứ hữu ích nhất anh chị mang về.
Không ai có thể quyết định thay anh chị nên giữ hay nên bỏ một cuộc hôn nhân. Nhưng anh chị có thể học cách nhìn cho đúng vấn đề trước khi quyết định.


Kết quả khác nhau tuỳ từng người và từng hoàn cảnh.
Còn 33 cảm nhận khác của học viên các khoá, có tên và có mặt. Cách rẻ nhất để biết một người có thật hay không là đi xem những người đã học với họ nói gì. Anh chị cứ xem trước cho kỹ rồi hãy quyết.
Xem 33 cảm nhận học viên →Phần này tôi viết ra để anh chị khỏi mất tiền oan. Nếu thấy mình trong một trong bốn dòng dưới đây, xin đừng đăng ký.
Anh chị muốn một cách để giành lại người kia, hoặc một cách để trả đũa người thứ ba. Buổi này không có nội dung đó, và tôi cũng không dạy nội dung đó.
Anh chị muốn tôi kết luận giúp là nên ở hay nên đi. Tôi sẽ không làm điều đó, kể cả khi được hỏi thẳng.
Anh chị đang cần được nghe rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Đó là một nhu cầu chính đáng, nhưng đây không phải buổi làm việc đó.
Trong nhà đang có bạo lực hoặc đe doạ. Trong tình huống đó, việc cần làm trước tiên là bảo đảm an toàn, chứ không phải hiểu cho ra lẽ. Xin xem khối khuyến cáo ở cuối trang.
Tôi đóng sớm hai ngày, không phải để tạo áp lực. Là vì sau khi đóng cổng còn phải gửi đường dẫn, kiểm tra từng email vào được hay không, và chuẩn bị phần hỏi đáp cho vừa số người thật. Với chủ đề này tôi không muốn có ai đứng ngoài cửa vì lỗi kỹ thuật.
Tôi để điều kiện là dự đủ buổi, vì phần lật ngược nằm ở nửa sau. Ngoài điều đó ra, không có điều kiện nào khác, không cần giải thích, không cần điền biểu mẫu.
Nếu sau buổi anh chị muốn đi sâu vào trường hợp của riêng mình bằng một buổi 1:1, toàn bộ 299.000đ được trừ thẳng vào phí buổi đó, khi đặt trong vòng 7 ngày.
Tôi không đưa mục này vào bảng giá trị, vì nó không phải một món quà. Nó là một cách nói rằng anh chị không mất gì nếu quyết định đi tiếp.
Và tôi nói thật về mức giá này.
299.000đ không phải mức giá đặt ra để kiếm lời. Nếu tính công của hai tiếng đứng lớp và những ngày chuẩn bị trước đó thì nó không đủ. Nó ở đó vì một lý do khác: để hai bên cùng biết mình đang gặp một người nghiêm túc, chứ không phải một người ghé qua.
Buổi miễn phí thì ai cũng ghi tên, rồi tối đó vắng một nửa, và người ở lại thì vừa nghe vừa lướt điện thoại. Với chủ đề này, tôi cần một căn phòng khác.
Câu này chỉ trả lời được bằng cách so với thứ khác. Một buổi tư vấn riêng với tôi là một triệu. Một quyết định sai về hôn nhân thì đi theo người ta nhiều năm.
Còn nếu so với con số 0đ của việc tiếp tục tự tra cứu trên mạng, thì tôi xin nói thẳng: cái giá của việc đó không phải là 0đ. Nó được trả bằng những đêm mất ngủ và những việc làm trong lúc chưa đủ tỉnh.
Và nếu dự đủ buổi mà thấy không nhận được gì, nhắn trong 24 giờ là hoàn đủ. Nên rủi ro tiền bạc ở đây gần như bằng không.
Một buổi không giải quyết được chuyện của anh chị. Tôi không hứa điều đó.
Một buổi làm được đúng một việc, và đó là việc quan trọng nhất ở giai đoạn này: cho anh chị một bản đồ và chỗ đứng của mình trên đó. Sau đó anh chị đi bằng chân của mình, đi nhanh hay chậm là chuyện khác, nhưng ít nhất không đi nhầm hướng.
Nếu anh chị đã xem nhiều video của tôi thì anh chị biết tôi nói cái gì và nói kiểu gì, và đó là một lợi thế, không phải một lý do để bỏ qua.
Nhưng có ba thứ video không làm được, và buổi này làm:
• Video nói với tất cả mọi người cùng lúc, nên nó buộc phải nói phần chung. Buổi này đi vào phần riêng của bốn vị trí khác nhau.
• Video không có bảng số liệu kèm cỡ mẫu. Toạ độ 4 là phần tôi chưa từng trình bày đầy đủ ở đâu, vì nó cần thời gian để nói cho có trách nhiệm.
• Video không trả lời được câu hỏi của anh chị. Phần hỏi đáp cuối buổi là để làm việc đó.
Anh chị nói đúng, và tôi tin điều đó. Sau nhiều năm làm nghề tôi chưa gặp hai trường hợp giống hệt nhau.
Nhưng chính vì thế mà bản đồ mới cần thiết. Bản đồ không nói cho anh chị biết nhà anh chị ở đâu. Nó cho anh chị hệ toạ độ để tự tìm. Càng là trường hợp đặc biệt thì càng không nên đi bằng lời khuyên may sẵn của người khác.
Và nếu sau buổi anh chị thấy trường hợp của mình cần được nhìn riêng, đó chính là lúc buổi 1:1 có nghĩa.
Không. Trong buổi này không có ai bị lên án, và cũng không có ai được chúc phúc.
Tôi nói rõ để anh chị biết mình mua cái gì: buổi này không dạy cách giành được người kia, và cũng không dạy cách chờ cho khéo hơn. Nó cho anh chị nhìn thấy vị trí của mình trên bản đồ, thấy mình đang nhìn rõ điều gì và đang không nhìn thấy điều gì. Có người sau khi thấy rõ thì ở lại. Có người rời đi. Cả hai đều là quyết định của họ.
Anh chị được tắt camera, để tên viết tắt, và gửi câu hỏi ẩn danh. Không ai biết anh chị là ai.
Không kỳ. Và nói thật là nhóm này thường là nhóm ít được giúp nhất, vì hầu như chỗ nào cũng mắng trước rồi mới nói chuyện sau.
Tôi có một nguyên tắc nói ở đầu buổi và nhắc lại ở cuối buổi: hiểu không có nghĩa là tán thành. Hiểu vì sao một người đi tới đó không làm cho việc đó đúng. Hành vi vẫn là lựa chọn của người thực hiện, và tôi không gỡ trách nhiệm đó cho ai.
Nhưng để dừng lại được thì phải hiểu mình đang ở trong cái gì. Đó là việc buổi này làm.
Tôi không trả lời câu đó thay anh chị, kể cả khi anh chị hỏi thẳng trong buổi. Tôi nói trước ở đây để anh chị khỏi thất vọng.
Nhưng tôi làm được việc này: khi đã có đủ bốn toạ độ, câu hỏi “ở hay đi” thường tự đổi hình dạng. Nó thôi là một câu hỏi phải trả lời ngay đêm nay, và trở thành một loạt câu hỏi nhỏ hơn, trả lời được, theo thứ tự.
Vậy thì nhóm nội dung hợp với anh chị nhất là toạ độ 3, tức là giai đoạn. Vì việc đúng của một người đang nghi khác hẳn việc đúng của một người đã biết chắc.
Và tôi sẽ nói thẳng một điều trong buổi: việc đi tìm bằng chứng có cái giá của nó, và có những cách tìm làm hỏng chính thứ mình đang muốn cứu. Phần này dành cho anh chị.
Muốn làm 1:1 luôn thì hoàn toàn được, không bắt buộc phải qua buổi 299k. Nhắn 0935 089 268 để đặt lịch.
Nhưng tôi khuyên nên đi qua buổi này trước, vì hai lý do thực tế: anh chị vào phiên 1:1 với sẵn bộ từ ngữ trong đầu thì một tiếng đó dùng được nhiều hơn hẳn, và 299.000đ được trừ thẳng vào phí phiên, nên thật ra không tốn thêm.
Câu hỏi hay, và tôi trả lời thẳng.
Giải Mã Hôn Nhân là khoá quay sẵn, xem lúc nào cũng được, nói về hôn nhân nói chung. Tôi để miễn phí vì tôi muốn nó đến được với nhiều người nhất có thể, và nó vẫn đang miễn phí. Nếu anh chị chưa xem thì cứ xem, đừng vội mua gì cả.
GIẢI MÃ NGOẠI TÌNH thì khác ở ba chỗ: nó là buổi trực tiếp có tôi ngồi đó trong hai tiếng, nó đi vào một chủ đề hẹp và nặng hơn nhiều, và nó có phần hỏi đáp. Ba thứ đó tôi không nhân bản được, vì mỗi lần chạy là một lần tôi phải có mặt.
Nếu chưa chắc, tôi đề nghị thế này: xem Giải Mã Hôn Nhân trước đi, không mất gì cả. Xem xong thấy cách tôi làm việc hợp với mình thì hãy quay lại đây.
Theo kinh nghiệm của tôi, phần lớn thiệt hại về sau không đến từ chuyện đã xảy ra, mà đến từ những việc người ta làm trong lúc chưa đủ tỉnh để làm.
Vẫn là những đêm mở điện thoại ra rồi lại úp xuống. Vẫn là hỏi thêm vài người nữa và nhận về vài lời khuyên nữa, mỗi người một kiểu, không lời nào vừa với chuyện nhà mình.
Vẫn là cân nhắc suốt nhiều tháng mà không tiến thêm được bước nào, vì mọi phương án đều đang được cân trên một cái cân chưa chỉnh.
Và nguy nhất là chuyện này: có một lúc nào đó, sự chịu đựng sẽ chạm ngưỡng, và một quyết định lớn sẽ được đưa ra trong đúng cái đêm tệ nhất, bằng một tin nhắn gửi lúc hai giờ sáng, hoặc một câu nói ra rồi không rút lại được.
Không phải vì anh chị thiếu can đảm. Mà vì chưa ai đưa cho anh chị tấm bản đồ vẽ đúng vùng đất anh chị đang đứng.
Tối Chủ nhật 06/09, chuyện nhà anh chị vẫn y như hôm nay. Tôi không hứa gì khác.
Nhưng cách anh chị nhìn nó thì khác.
Anh chị sẽ gọi được tên thứ đang xảy ra. Biết mình đứng ở đâu và mù ở chỗ nào. Biết hôm nay là giai đoạn nào, việc gì nên làm và việc gì phải hoãn. Và biết trong hoàn cảnh của mình, cái gì đang nâng lên, cái gì đang kéo xuống.
Rồi anh chị vẫn phải tự quyết. Ở lại, hay ra đi. Nhưng đó sẽ là một quyết định đưa ra lúc tỉnh táo, không phải lúc ba giờ sáng.
Và một quyết định đưa ra lúc tỉnh táo thì về sau nhìn lại, dù kết quả thế nào, người ta cũng không phải tự trách mình lần nữa.
P.S. Cùng gọi là ngoại tình, nhưng đằng sau cái tên chung đó là những chuyện rất khác nhau, ở những vị trí khác nhau, trong những giai đoạn khác nhau. Tối thứ Bảy 05/09, từ 20h00 đến 22h00, hai tiếng để mở toàn bộ bản đồ ra và tìm chỗ mình đang đứng. 299.000đ. Dự đủ buổi mà thấy không nhận được gì, nhắn lại trong 24 giờ là được hoàn đủ.
P.S.2 Có người đọc tới đây rồi vẫn dừng lại, vì đã quen xem miễn phí và chưa từng chuyển tiền cho một lớp học trên mạng. Điều đó hợp lý. Chuyển khoản xong là email báo về ngay, có đường dẫn Zoom và mật khẩu phòng. Tối thứ Bảy, người mở lớp và nói suốt hai tiếng chính là người trong những video anh chị đã xem bấy lâu nay. Còn nếu vẫn chưa yên tâm thì cứ để đó, xem thêm vài video nữa rồi hãy quay lại.
P.S.3 Trong hơn 10 năm tham vấn và đào tạo, điều tôi thấy đi thấy lại không phải là người ta thiếu can đảm. Người ta thiếu một cái tên đúng cho chuyện đang xảy ra với mình. Chưa gọi đúng tên thì mọi quyết định sau đó, ở lại hay rời đi, đều là quyết định đưa ra giữa cơn bão.